Truyện sex ở trang web truyensextv.pro tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.com là trang web dự phòng của website truyensextv.pro, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv.pro tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4 » Phần 39

Liên Minh Huyền Thoại - Quyển 4

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv.pro, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 39

Kayle dần tỉnh lại, cô kinh ngạc phát hiện mình đang nằm rên giường, trong một căn phòng trống đầy xa lạ. Xem ra các vết thương trên người cô vẫn chưa thực sự khỏi hẳn cho nên khi cô vừa mới động đậy một chút thì lập tức cảm thấy đau nhức cả người… đột nhiên… sắc mặt của Kayle đỏ ửng lên, cô phát hiện ra trên người mình không mặc bất cứ quần áo nào, đã thế khắp người cô còn được băng bó các vết thương rất kĩ. Kayle nắm chặt chiếc chăn đang đắp trên người mình, sắc mặt của cô đỏ hồng như trái gấc…

Kayle thậm chí còn kinh ngạc hơn khi thấy đôi cánh của mình đã khôi phục như ban đầu, vốn cô nghĩ việc khôi phục lại đôi cánh đối với cô cũng không phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần cô khôi phục được vài phần sức mạnh thì có thể dễ dàng làm điều đó, tuy nhiên nếu có ai đó muốn chữa đôi cánh ấy thì buộc lòng họ phải có sức mạnh tương đồng với sức mạnh một thiên sứ trong người cô.

“Trông đôi cánh của mình còn tuyệt hơn cả trước đó, là ai đã cứu mình? Không lẽ anh ta?” – Kayle tự lẩm bẩm.

“Ồ… cô tỉnh lại rồi à?” – Một cô gái giúp việc bước vào phòng thấy Kayle tỉnh lại thì cười nói.

“Cô.. cô là..” – Kayle ấp úng nói.

Cô gái giúp việc kia cười nói: “Đừng cử động, cô đang bị thương đấy. tôi chỉ là một người giúp việc mà thôi, đây là một chút thức ăn tẩm bổ, để tôi giúp cô ăn.”

Kayle hiện tại không thể ngồi dậy được nên chỉ có thể nằm mà nói: “Cảm ơn cô, nhưng có thể cho tôi biết là ai đã đưa tôi về đây rồi cứu chữa cho tôi không?”

Cô giúp việc kia lắc đầu nói: “Điều này tôi không rõ lắm, nhưng nghe mấy người thủy thủ trên tàu nói rằng do John cứu cô về đây rồi hình như cũng chính tay anh ta băng các vết thương trên người của cô lại đấy.”

“Sao?” – Kayle mặt đỏ bừng bừng, thân thể thiên sứ của cô trước giờ chưa ai thấy qua nay đã bị….. cô không biết nên nói thế nào? Tức ư? Họ đã cứu mình không lẽ mình đi giết họ sao? Như vậy là lấy oán báo ân, một thiên sứ như cô tuyệt đối không thể nào làm được chuyện đó.

“Có thể cho tôi biết John, anh ấy là người thế nào không?” – Kayle cúi thấp mặt, giọng nói líu ríu nhưng cô gái giúp việc kia vẫn có thể nghe được, sau đó đáp: “Tôi vốn là một cố gái giúp việc trên tàu và chỉ làm việc tại Bilgewater city này chứ không đi đâu cùng thuyền trưởng và người khác được cho nên không nắm rõ lắm, tôi nghe nhiều người kể lại rằng, John, anh ấy là một người rất quan trọng với thuyền trưởng của chúng tôi, nếu cô muốn biết rõ hơn tôi có thể mời Phó tàu – Tom đến đây…”

Kayle gật đầu, cô biết dù có hỏi thêm cũng không có được gì cả, bởi cô gái này chỉ là một người giúp việc, không biết quá nhiều thông tin, Kayle nói: “Cô có thể để tôi lại một mình được chứ? Tôi muốn nghỉ ngơi thêm một chút.”

“Được rồi, vậy đồ ăn tôi để ở đây, cô cố gắng ăn để khỏe lại, tôi sẽ đi nói cho phó tàu Tom biết cô đã tỉnh lại.” – Cô gái giúp việc rời khỏi phòng, Kayle hít lấy một hơi hiện tại trong đầu cô là một mớ hỗn độn, cô không biết phải làm gì bây giờ, cô nghĩ đến người thanh niên cầm kiếm khi cô thấy trên đảo, lúc đó bóng dáng mờ mờ cô không thể nhìn rõ mặt của anh ta, sau đó lúc cô đang hôn mê bất tỉnh cô cảm giác được một thứ năng lượng ấm áp truyền vào trong cơ thể, những thứ đó có thật là do anh ta đã làm không? Nếu vậy người thanh niên tên John đó cũng có sức mạnh của một thiên sứ trong người giống như cô sao?”

Kayle nhắm chặt mắt rồi mở ra, cô hít một hơi, sau đó cả người cô tỏa ra thứ ánh sáng thần thánh, các vết thương trên cơ thể cô phục hồi với tốc độ chóng mặt, hai tay của Kayle đặt trước ngực, miệng cô lầm rầm vài câu sau đó một bộ quần áo xuất hiện trên người, Kayle ngồi dậy đến bên cạnh bàn.

“Ọc ọc…”

Nhìn những thức ăn trên đó, vốn là không định ăn nhưng bụng cô ngay lập tức phản đối, việc đánh nhau với Aatrox đã khiến cô tiêu hao quá nhiều năng lượng, cho nên hiện tại Kayle rất đói, căn phòng này chỉ có mỗi mình cô, nên Kayle không cần phải giữ bất kì ý tứ nào cả, cô ngồi xuống và ăn toàn bộ thức ăn để trên bàn…

“Cốc cốc” – tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là giọng nói của Tom: “Tôi là Tom, nghe nói cô đã tỉnh lại, không biết tôi có thể vào được không.”

Kayle, tiến lại mở cửa phòng ra, Tom khá là ngạc nhiên khi thấy Kayle có thể đi lại được, trông cô cũng khá là khỏe mạnh nữa, không giống với những gì cô gái giúp việc vừa nãy nói.

Kayle mỉm cười nói: “Chắc anh là tàu phó mà cô gái giúp việc vừa nãy đã nói.”

Tom gật đầu đáp: “Phải, tôi nghe nói cô đã tỉnh lại nên đến xem tình hình thế nào, thấy cô đã có thể đi lại được thì tốt rồi. Thôi tôi đi đây, cô cứ nghỉ ngơi.”

“Khoan đã.” – Kayle vội ngăn lại nói: “Tom, anh có thể cho tôi biết về John được chứ? Người đã cứu tôi chính là anh ấy sao?”

Tom gật đầu nói: “Đúng vậy, cậu ấy đã cứu cô về đây, sau đó tự tay cứu chữa cho cô.”

“Thế hiện tại anh ấy đang ở đâu? Tôi muốn gặp để cảm ơn.” – Kayle đột nhiên khuôn mặt có chút hồng lên, cứ nghĩ đến chuyện John đã băng bó vết thương trên người cô thì…

“E rằng không được” – Tom cắt ngang mạch suy nghĩ của Kayle, cậu ta nói tiếp: “Nghe sư phụ của cậu ấy nói rằng lúc cứu cô cậu ấy đã sử dụng sức mạnh quá mức cho nên sau đó đã bất tỉnh, hiện tại đang nằm nghỉ ngơi trong phòng, thuyền trưởng cũng đang chăm sóc cho cậu ấy.”

“Vậy sao?” – Kayle hơi chút kinh ngạc, nhưng chính điều này càng khiến cô muốn gặp hắn hơn, cô nói: “Tom, anh có thể giúp tôi gặp được anh ấy chứ? Tôi rất muốn cảm ơn ân nhân của mình.”

Tom suy nghĩ một lúc thôi đành gật đầu nói: “Cũng được, cô đi theo tôi”

“Tom này, anh chắc biết rất nhiều về John, có thể kể cho tôi nghe một chút về anh ấy được chứ?” – Kayle đóng cửa phòng lại mỉm cười nói, sự thật là cô vẫn rất tò mò về John, anh ta vốn là một người bình thường đã thế John vốn cũng không phải một thiên sứ giống cô nhưng không hiểu sao lại có thứ sức mạnh khá giống với thiên sứ như vậy.

“Được thôi, tôi cũng được thuyền trưởng kể vài chuyện về cậu ấy, chúng tôi vốn là những người anh em tốt, quen nhau cách đây….” – Tom vừa đi vừa kể.

Cùng lúc đó tại phòng John, mặc dù các vết thương trên người Miss vẫn chưa lành hẳn nhưng khi nghe tin John bất tỉnh và đang nằm tại đây thì vẫn cố gắng sang thăm và chăm sóc hắn, đến khi John tỉnh lại thấy Miss đang ngồi đầu giường tận tình dùng khăn lau mồ hôi trên trán, hắn có cảm giác rất ấm áp.

“Đừng động đậy, anh vẫn chưa khỏe đâu, nằm yên đi” – Miss cau có khi thấy John định ngồi dậy.

John cười đáp: “Không sao đâu mà, ta chỉ hơi mệt thôi, bây giờ khỏe rồi, Sarah, các vết thương trên người em…”

“Đừng lo, nó vẫn ổn cả rồi” – Miss đáp sau đó nhìn chằm chằm vào mặt hắn nói: “Nghe Tom nói, anh vừa đem một cô gái rất là xinh đẹp về đây đúng không? Rồi tự tay chữa thương cho cô ấy đến mức phải bất tỉnh trên sàn…”

“Phải đúng là anh đã đưa một cô gái về đây, nhưng làm gì có chuyện vì cứu cô ấy mà anh bị bất tỉnh chứ, anh rất khỏe mà nhìn đi, cơ bắp đầy mình, Sarah em đừng lo, chỉ là lúc đó hơi mệt nên ngủ thôi…” – John bắt đầu ba hoa chém gió.

“Đừng có lừa em, sư phụ anh đã nói hết rồi.” – Miss nghiêm mặt nói.

“Sư phụ? Là ai? Anh nhớ rằng mình đâu có sư phụ?” – John ngớ người với câu nói của Miss.

Miss tức giận cấu hắn một cái thật mạnh nói: “Anh thật là, sư phụ của mình cũng không thừa nhận à? Không phải vị pháp sư Ryze ấy là sư phụ anh hay sao? Ông ấy đã nói thế đấy.”

“Không phải chứ? Lão già chết tiệt kia tự sướng à?” – John đã nghĩ vậy trong đầu, nhưng ngoài mặt hắn cười nói: “Không có đâu, ta với lão chỉ là thuận đường đi chung thôi, tuyệt đối không phải sư phụ ta…”

“Được rồi, bỏ qua chuyện đó đi, chuyện cô gái kia là sao? Anh vốn không quen biết gì cô ấy sao lại cố sức cứu cô ấy rồi gánh hàng tá vết thương trên người như thế? Bao nhiêu năm xa cách, tính của anh vẫn không thay đổi, giống như lần ở ngoài biển, mặc dù cô gái tiên cá kia không hề quen biết hay thân thiết gì vậy mà… vậy mà anh lại dám đem cả tính mạng mình để ra đánh đổi cứu lấy cô ấy và cả bộ tộc..” – vừa nói đôi mắt của Miss bắt đầu đỏ dần, nước mắt bắt đầu rươm rươm xuất hiện.

John nhìn những giọt nước mắt ấy, hắn hiểu những lời nói ấy của Miss chỉ xuất phát từ việc quan tâm cho hắn mà thôi, John ngồi dậy ôm lấy cô vào lòng nói: “Sarah, ta xin lỗi, đừng khóc…”

“Cốc cốc…”

“Thuyền trưởng, John, tôi là Tom đây, tôi có thể vào không?” – Giọng nói của Tom ở bên ngoài vang lên.

“Tom à, cậu vào đi” – John và Miss rời khỏi nhau sau đó nói lớn, Tom đẩy cửa bước vào bên trong, sau lưng cậu ta là Kayle, khi John nhìn thấy Kayle bước vào hắn tỏ ra khá là ngạc nhiên, cũng giống như Tom trước đó, hắn không nghĩ cô lại hồi phục nhanh đến thế. Ở cạnh hắn Miss Fortune khi thấy Kayle thì tỏ ra kinh ngạc vô cùng, cô đứng bật dậy tiến đến gần để nhìn cho kĩ, sau đó Miss thốt lên: “Thật là không thể tin được, ta nghe nhiều người nói cô có đôi cánh sau lưng nhưng vẫn không tin hóa ra là cô có thật, đôi cánh trắng này, trông cô rất giống một thiên sứ… thực sự không thể tin vào mắt mình nữa.”

Kayle mỉm cười đáp: “Tôi vốn là một thiên sứ mà.”

“Cái gì chứ!” – Miss che miệng mắt mở tròn to, cô nói: “Trước giờ tôi chỉ nghĩ thiên sứ vốn chỉ là những nhân vật tưởng tượng của mấy lão kia nhưng hóa ra là có thật à.”

“Sarah đừng hỏi nhiều như thế nữa” – John cười nhìn Kayle nói: “Trông cô bây giờ khá là khỏe mạnh, thực sự tôi cũng không tin được là cô có thể hồi phục nhanh đến thế.”

Kayle nhìn John, đôi mắt cô bỗng như có một tia sét đánh qua, cái cảm giác này rất giống với cảm trước đó, đúng thực là người này rồi, tuyệt đối không sai, Kayle cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Đấy chỉ là một thuật bí truyền của những thiên sứ chúng tôi để trị thương mà thôi.”

Miss ở bên cạnh hỏi: “Không biết chúng tôi nên xưng hô với cô thế nào?”

“Thật đáng trách quá, mọi người cứ gọi tôi là Kayle” – Kayle mỉm cười, ánh mắt của cô vẫn không một lúc nào rời khỏi John, cô đáp, sau đó cô nói: “Tôi nghe Tom nói, vì cứu tôi mà khiến anh sử dụng sức mạnh quá sức dẫn đến suy kiệt vậy nên muốn đến đây để thăm anh.”

John đáp: “Tôi bây giờ không có việc gì rồi, cô thấy đấy vẫn khỏe như voi đấy thôi.”

Kayle gật đầu rồi nhìn Miss và Tom đang đứng cạnh đó, Kayle nói: “Hai vị, liệu tôi có thể ở riêng với anh John một lúc được không? Tôi có chuyện muốn hỏi riêng với anh ấy.”

Miss và Tom nhìn nhau họ đều không biết rốt cuộc Kayle có chuyện gì muốn nói, nhưng họ tôn trọng bí mật đó nên gật đầu rời đi, John cũng thấy lạ, bởi vì hắn cũng chỉ vừa biết Kayle, vốn đâu có chuyện gì mà cô ấy lại cần hỏi riêng mình cơ chứ.

Sau khi Miss và Tom rời khỏi phòng Kayle bước đến cạnh bàn gần đó, cô ngồi xuống ghế, đầu hơi cúi thấp, giọng nói có vẻ nhỏ và pha chút ngượng ngùng: “Có phải chính anh là người đã… đã băng các vết thương trên người của tôi lại không?”

“Đúng” – John bị Kayle nhắc đến chuyện này cũng có chút khó xử, hắn liền nói: “Kayle, cô đừng hiểu lầm, tôi thực sự không làm điều gì bậy bạ cả, à, tôi cũng chưa thấy gì, thật đấy, chưa thấy gì.”

Kayle nhường như không để ý những câu nói đó của hắn, cô lại nói tiếp: “Trước khi vào vấn đề chính của tôi, tôi có một câu muốn hỏi, anh vốn là con người tại sao lại có khả năng chữa lành đôi cánh cho tôi?”

John vẫn chưa hiểu hàm ý của Kayle cho lắm, Kayle biết điều đó nên đáp: “Thực ra, trong người mỗi thiên sứ như chúng tôi đều có chảy dòng máu huyết thống của một thiên sứ, khi chúng tôi lớn lên, dựa vào dòng máu huyết thống này mà sức mạnh phép thuật của chúng tôi cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn. Như anh thấy, mặc dù trước đó tôi bị thương khá nặng nhưng bây giờ đã gần như hoàn toàn bình phục rồi, những vết thương thông thường con người như các anh vẫn có thể cứu chữa được. Tuy nhiên có một thứ trên người chúng tôi mà con người hay bất cứ một thứ gì, không thể nà cứu chữa được chính là đôi cánh thiên sứ này, một khi nó bị thương hoặc bị nát v.. v.. ngoài dựa vào khả năng hồi phục của những thiên sứ thì không có bất cứ thứ gì có thể chữa được nó.”

“Ý cô muốn nói là vì sao tôi vốn là một con người, không phải là một thiên sứ nhưng vẫn có thể cứu chữa được đôi cánh của cô đúng không?” – John nói.

Kayle gật đầu nói: “Đúng vậy, đây chính là điều tô rất thắc mắc.”

John lắc đầu nói: “Thực ra lúc cứu cô, tôi cũng không hề biết đến những điều này, tôi chỉ biết là sử dụng chính sức mạnh phép thuật trong người mình truyền vào trong người cô rồi những cánh lông trên đôi cánh đó bắt đầu mọc lại và hồi phục vậy thôi.”

Kayle nghiền ngẫm những gì hắn nói, sau đó cô đáp: “Anh có thể cho tôi thấy sức mạnh phép thuật của mình không?”

John không hề từ chối, ngay lập tức trên tai trái của hắn liền xuất hiện một quả cầu năng lượng tỏa ra bảy sắc… John nói: “Đây chính là loại sức mạnh mà tôi dùng để cứu cô đấy.”

“Thật giống” – Kayle thốt lên.
John cảm thấy vô cùng kì lạ hỏi: “Giống cái gì?”

Kayle đáp: “Sức mạnh ấy của anh rất giống với sức mạnh của chúng tôi, mặc dù nhìn sơ quá có vẻ khác nhưng về bản chất không hiểu sao nó lại giống đến thế.”

John giật mình kinh ngạc nói: “Không lẽ ý cô nói, sức mạnh này của tôi chính là sức mạnh thiên sứ như các cô?”

Kayle lắc đầu: “Không, tôi không có ý đó, bởi vì sức mạnh thiên sứ của chúng tôi vẫn mang trong đó sự thánh khiết của những thiên sứ, còn trong sức mạnh của anh thì không có điều đó.”

John gật đầu nói: “Được rồi, có thể cho tôi hỏi điều này được không? Tại sao cô và Aatrox lại đánh nhau vậy?”

Kayle nghe John hỏi đến đều này thì thở dài nói: “Thực ra Morgana là đứa em gái của tôi, nó bị hội đồng thiên sứ trừng phạt trở thành một đọa đày thiên sứ, đi lưu vong khắp nơi, lúc nào trong tâm trí của nó cũng chỉ muốn trả thù điều này mà thôi, vậy nên nó đã thức tỉnh Aatrox, chiến binh đáng sợ nhất thời cổ đại, từng gây chiến với tộc thiên sứ chúng tôi.”

“Ra là vậy, hắn ta rất mạnh, cô không phải là đối thủ của hắn” – John gật đầu nói.

Mặc dù Kayle cảm thấy điều này không chút vui vẻ gì nhưng cô cũng gật đầu đống ý với những gì John nói, sự thật là Aatrox quá mạnh so với cô.

Kayle nói: “Tôi có nghe Tom kể về quá khứ của anh, nó thật là hào hùng, tôi thật sự không thể tưởng tượng ra những gì anh đã trải qua được nữa, nó vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, à, tôi có nghe nói anh bị mất một cánh tay, liệu có thể…”

John gật đầu cởi áo ngoài ra đưa cho Kayle xem, hắn hỏi: “Kayle, cô có khả năng chữa thương cho bản thân mình liệu cô có thể phục hồi lại cánh tay này cho tôi được không?”

Kayle lắc đầu nói: “Không thể, sức mạnh của tôi chỉ là sức mạnh chữa trị các vết thương mà thôi, cánh tay của anh đã bị mất đi, nếu muốn hồi phục lại ít nhất phải cần một loại sức mạnh có khả năng tái sinh, chỉ có điều những thiên sứ như chúng tôi không thể làm được chuyện đó… à…” – Kayle xem xét vết xẹo trên tay của John một lúc nhận ra điều gì đó kì lạ.

John kì lạ hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Kayle gật đầu nói: “Bao quanh vết thương của anh là một loại độc khá mạnh đấy, nó có khả năng ngăn cản sự tái sinh.”

Nghe Kayle nói John mới nhớ đến cái hồi hắn gặp các vị giáo sư Jacob tại học viện ma pháp, bọn họ cũng nói điều này ra nhưng không biết làm cách nào để chữa cái độc quái lạ này, John hỏi: “Kayle cô biết cách giải loại độc này chứ”

Kayle tỏ ra nghiêm trọng nói: “Vì độc này đã ngấm vào trong da của anh quá lâu rồi cho nên có đôi chút khó khăn, theo quan sát của tôi thì loại độc này được làm từ các trích độc của nguyên tố phép thuật, cộng với hàng trăm loại độc khác nhau mà thành, để tôi thử xem.”

Nói xong hai tay của Kayle đặt lên trước chỗ cánh tay cụt của John, một luồng ánh sáng thánh khiết nhẹ nhàng chiếu vào đó, rất nhanh chóng từ chỗ vết thương kia những đám khói màu đên bắt đầu bay lên rồi biến mất. Mọi chuyển diễn ra rất nhanh, chừng ba phút là xong, Kayle cười nói: “Đươc rồi, bây giờ chất độc trên tay của anh đã bị tôi giải trừ cả.”

John cực độ vui sướng hắn cười ha hả cảm ơn Kayle: “Kayle vậy bây giờ tay của tôi có thể hồi phục lại được đúng không?”

Kayle buồn bã lắc đầu nói: “Ê rằng không được đâu, vì chất độc này đã bám vào da thịt của anh quá lâu cho nên làm các tế bào tái sinh gần như chết hết, việc chữa cánh tay của anh gần như không có, cho dù anh có dùng đến thần dược gì đi nữa để có thể tái sinh lại.”

Xem ra mọi chuyện không như ý mình muốn, John cũng quen với chuyện có một cánh tay rồi, hắn vẫn cười nói: “Dù sao thì tôi cũng cảm ơn cô Kayle, nếu không có cô e rằng chất độc này cứ bám mãi vào người tôi không thể rời.” – John đứng lên tiến đến cạnh bàn, vừa rót ly nước hắn hỏi: “Thế bây giờ cô tính sao? Vẫn tiếp tục đi tìm cô em của mình à?”

Hai lòng bàn tay của Kayle cọ xát vào nhau, cô nói: “Thực ra tôi cũng muốn như thế.. nhưng…”

“Nhưng sao? À mà cô nói có chuyện muốn nói với tôi mà, chuyện chính ấy, nói đi.” – John mỉm cười, rót cho Kayle một ly nước đặt bên cạnh.

Bạn đang đọc truyện Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4 tại nguồn: http://truyensextv.com/lien-minh-huyen-thoai-quyen-4/

Lúc này ở bên ngoài, Miss đang đứng trên boong tàu nhìn mặt biển trước mặt, bên cạnh cô Tom đang ngồi dựa lưng vào một cái cột cậu ta nhìn Miss nói: “Có phải thuyền trưởng đang nghĩ về cô gái thiên sứ kia không?”

Miss gật đầu nói: “Phải, không hiểu sao khi thấy John và cô ấy ở riêng với nhau, ta lại cảm thấy khá khó chịu, có thể ta đang ghen tị điều gì chăng? Mặc dù trước đó ta đã nói với John rằng sẽ chấp nhận việc anh ấy có vài người phụ nữ bên cạnh và không nhất thiết chỉ có mỗi mình ta, nhưng…”

“Thuyền trưởng, tôi nghĩ cô suy nghĩ quá nhiều rồi đấy, cô phải tin vào tình cảm của cậu ấy chứ.” – Tom cười cười đứng dậy thổ vào vai của Miss an ủi.

Miss gật đầu đáp: “Tom… theo cậu giữa John và cô gái thiên sứ ấy có thể xảy ra chuyện gì không? Ta thấy cô ấy rất xinh đẹp, với cái bản tính mê gái ấy của anh ta nhất định không thể bỏ qua đâu.” – Giọng nói của Miss mang trong đó đôi chút hờn giận.

“Chắc không có gì đâu, cùng lắm thuyền trưởng lại có thêm một người chị em nữa thôi mà.” – Tom đùa giỡn nói.

Bạn đang đọc truyện Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4 tại nguồn: http://truyensextv.com/lien-minh-huyen-thoai-quyen-4/

Lúc này trong phòng…

Kayle hít một hơi, cô đứng dậy tiến sát lại cạnh hắn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mặt của John, hai má ửng hồng một cách đầy quyến rũ: “Anh… anh và tôi, chúng ta sẽ là vợ chồng.”

“Phụt…” – John quá bất ngờ với câu nói ấy, nước trà trong miệng phun hết ra bên ngoài dính vào người của Kayle, nhưng cô không để tâm đến những điều đó, cánh tay trái đưa cao nhẹ nhàng lau đi những giọt nước còn đọng lại trên miệng hắn, John lập tức lùi lại một bước vội nói: “Kayle, cô đừng đùa với tôi nữa nhé, tôi không thích đâu.”

“Sao anh lại xưng hô như thế, bây giờ chúng ta xem như là vợ chồng của nhau rồi, xưng hô như thế nghe xa lạ lắm.” – Kayle nắm lấy tay của hắn mỉm cười một cách đầy quyến rũ.

John rút tay lại hắn lắp bắp nói: “Sao sao có thể có chuyện này được, vì sao chúng ta lại là vợ chồng được kia chứ?”

Kayle mỉm cười, cô đẩy chiếc cổ áo xuống một chút, ở đó có một hình xăm đôi cánh thiên sứ đã đổi thành màu vàng, Kayle giải thích: “Những thiên sứ được chọn như em vốn phải tuân theo rất nhiều luật lệ, trong đó có một điều luật đặc biệt là những thiên sứ không được để người khác giới nhìn thấy thân thể của bản thân, nếu như để người nào thấy được lập tức phải giết chết người đó, một người nhìn giết một người, mười người thì giết cả mười, trăm người thì giết cả trăm, tuyệt đối không thể để người đó được sống, tuy nhiên thiên sứ đó vẫn có thể lựa chọn cách khác, việc kết hợp làm vợ chồng chính là một trong số đó.”

John lau đi mồ hôi trên trán mình, cái chuyện này lần đầu tiên hắn nghe, vả lại hắn đã chuẩn bị tinh thần gì đâu cơ chứ, đùng một cái Kayle bảo hắn và cô trở thành vợ chồng của nhau điều này…. quá sức tưởng tượng của hắn.

Kayle nói tiếp: “Anh nhìn thấy cái hình xăm này chứ, nó tượng trưng cho sự trinh khiết của một thiên sứ, vốn dĩ nó có màu trắng bạch, nhưng một khi bị một người khác giới chạm vào thân thế nhiều lần, hoặc nhìn thấy thân thể bên trong thì nó sẽ thay đổi màu sắc.”

“Tôi, tôi làm sao tôi biết được điều đó, tôi lúc đó chỉ muốn cứu sống cô thôi mà Kayle, cô đừng đùa với tôi như vậy chứ?” – John cố gắng giữ vững tinh thần, trong đầu hắn lúc này vẫn cố gắng nghĩ rằng Kayle đang đùa giỡn với mình mà thôi.

“Không đâu, là sự thật” – Kayle lắc đầu nói: “Anh nghĩ thử xem, anh là người đã cứu mạng Kayle, không lẽ em lại nhẫn tâm đi giết chính người đã cứu sống mình sao? Điều đó là điều không thể làm được với một thiên sứ. Mặc dù chúng ta vốn là hai chủng tộc khác nhau nhưng điều đó không quan trọng, trong người của anh sở hữu loại sức mạnh mang nhiều nét tương đồng với sức mạnh của những thiên sứ như em đây, cho nên cũng không phạm vào điều lệ của hội đồng thiên sứ, các vị trưởng lão cũng sẽ không thể trách tội được.”

“Nhưng mà chuyện này thật là quá phi lý, ta… hài… Kayle à, cô có biết chuyện này quan trọng đến mức nào không? Tôi không thể khi không lấy đi ‘cuộc sống’ của cô như vậy được” – John lắc đầu, giọng nói đầy sầu não.

Hai tay của Kayle vào qua eo hắn ôm chặt lấy John, khuôn mặt đỏ bừng nói: “Không sao cả, Kayle nguyện ý đi theo anh mà, em đã nghe Tom kể về những chuyện anh làm trước đây rồi, nếu em nói thêm những chuyện này cho các vị trưởng lão thiên sứ nhất định họ sẽ không ngăn cấm gì chúng ta.”

John cảm nhận được một cơ thể ấm áp mềm mại đang ôm chặt lấy mình, chưa lúc nào hắn cảm thấy mình bị động như lúc này, vốn sự việc chỉ vì hắn muốn cứu sống Kayle nhưng bây giờ đã tiến triển đến mức không thể kiểm soát, John cố gắng đẩy Kayle ra nói: “Nhưng…. chúng ta vốn mới chỉ quen biết nhau mà thôi, cô biết đấy Kayle, chuyện vợ chồng muốn làm được nhất định phải cần có tình cảm với nhau, nhưng tôi và cô…”

Hai mắt của Kayle bắt đầu đỏ ửng, giọng nói của cô nghẹn lại: “Vậy Kayle hỏi anh, có phải anh là người đã băng bó các vết thương trên người của em không?”

“Phải” – John gật đầu, hắn nhìn Kayle đang khóc nhưng không biết làm cách nào để dỗ cô.

“Có phải anh đã đã… chạm vào chỗ đó của em không?” – mặc cho khuôn mặt của cô vẫn đỏ bừng nhưng Kayle vẫn hỏi tiếp.

John không dám nhìn mặt Kayle, không hiểu sao hắn cứ cảm thấy có lỗi điều gì đó, mặc dù việc hắn làm đơn giản chỉ bắt nguồn từ việc muốn cứu người, hắn chỉ gật đầu rồi nói: “Đúng… nhưng… nhưng tôi chỉ sờ chứ không làm gì bậy bạ nữa cả.”

“Vậy tại sao anh lại không chấp nhận em? Có phải vì em là một cô gái có cánh kì lạ không? Hay là em quá xấu không bằng cô gái thuyền trưởng kia? Em có điều gì không hợp với anh cơ chứ… John anh nói đi.” – nước mắt của Kayle bắt đầu chảy nhiều hơn, hai má của cô ướt đẫm nước mắt.

“Ta… ta không co ý đó” – John lắc đầu cố gắng giải thích.

“Được rồi, nếu anh đã như vậy Kayle không cần thiết phải ở lại nơi này nữa, anh đã từ bỏ em, các trưởng lão luôn nói đúng, những người đàn ông vốn là những kẻ bội bạc và nhẫn tâm.” – đôi cánh của Kayle đột ngột dang rộng ra sau đó “ầm” một tiếng cô phá tung bức tường gần đó rồi bay thẳng lên bầu trời đêm.

“Anh là đồ xấu xa John, Kayle hận anh.” – giọng nói của Kayle vang vọng trên không trung.

“Có chuyện gì vậy?” – Miss Fortune và Tom ở bên ngoài nghe tiếng động lớn ngay lập tức chạy vào.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Danh sách truyện cùng bộ:
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 1
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 2
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 3
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 4
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 5
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 6
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 7
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 8
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 9
Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 10
Thông tin truyện
Tên truyện Liên Minh Huyền Thoại - Quyển 4
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 17/02/2017 06:36 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Con đường bá chủ – Quyển 5 - Tác giả Akay Hau
“Hộ Ngục Trảm!” Hắc Ngục Kiếm mang theo lực lượng của một tòa Địa Ngục, hư ảnh khổng lồ của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển theo Kiếm khí hiện lên, uy áp phô thiên cái địa đến mức một đám Đường Lang phải hoảng sợ run rẩy. Địa Ngục Tam Đầu Khuyển mặc dù chỉ là hư ảnh...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp Truyện sex Full Truyện xuyên không Tuyển tập Con đường bá chủ
Hành trình loạn luân
Mười giờ sáng hôm sau tôi mới tỉnh dậy, người đánh thức tôi là Hồng. Tôi toan gọi em xưng anh nhưng nghe bà mẹ trẻ tằng hắng, tôi vội đổi cách xưng hô: Cô tới bao giờ thế? Hồng khóc đỏ mắt giận dữ hỏi tôi: Ai đánh em dã man thế? Tôi chưa thể nói cho Hồng biết bèn bịa chuyện: Em lớ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ chị gái Đụ máy bay Đụ mẹ ruột Truyện bóp vú Truyện liếm lồn
Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 2 - Dịch giả Meode
Thấy Tống Thanh Thư trầm mặc không nói, Song Nhi sắc mặt cũng không tự nhiên, mở miệng hỏi: Tống... Tống đại ca, vừa rồi ở Đông phủ có thấy hai nha hoàn Đào Hồng, Liễu Lục không? Thiếu phu nhân không cần lo lắng, tại hạ đã đem các nàng cứu ra ngoài rồi. Tống Thanh Thư đáp. Song Nhi gật...
Phân loại: Truyện sex dài tập Dâm thư Trung Quốc Đụ máy bay Đụ tập thể Truyện cổ trang Truyện NTR Truyện sex cưỡng dâm Truyện sex ngoại tình Tuyển tập Cao thủ kiếm hiệp
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - HentaiVN - Truyện hentai không che - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân